Pages

Showing posts with label reflection. Show all posts
Showing posts with label reflection. Show all posts

Monday, April 16, 2007

Taegukgi hwinalrimyeo (Tình anh em)

Taegukgi hwinalrimyeo (Tình anh em)

Cuộc chiến đầy nghịch lý - cây bút của thời gian - tình huynh đệ vĩnh cửu

Tựa phim chính thức:
태극기 휘날리며
Taegukgi hwinalrimyeo

Tựa phim tiếng Anh: Brotherhood
The Brotherhood of War

Tựa phim tiếng Việt:
Tình Anh Em (tạm dịch)

Đạo diễn: Je-gyu Kang
Năm: 2004
Ngôn ngữ: tiếng Hàn
Tiểu sử trên [imdb|wikipedia]
Điểm trên IMDB: 8.1




Hàn Quốc Nam Bắc nội chiến, huynh đệ tương tàn, là một chủ để khá quen thuộc mà báo chí, thơ ca, và phim ảnh trong và ngoài nước Hàn đã tốn khá nhiều giấy mực để giải thích, nhận xét, và tái thể hiện. Phim “Tình anh em” có cái gì mới cho chúng ta? Có cái gì đặc biệt, sắc sảo đến nỗi một phần năm dân chúng xứ lạnh đã kéo đến rạp xinê, tạo nên một hội chứng “xinê” (11.74 người đến rạp, khoảng 1/4 ~ 1/5 dân số Hàn Quốc) có một không hai trên thế giới? Có phải là kinh phí cao ngất trời như dạng Titanic? Hay là do các kỹ xảo điện ảnh được tạo dựng một cách đầy ấn tượng, làm ta liên tưởng đến các phim chiến tranh Việt Nam kinh điển của Mỹ? Hay đơn giản hơn là do có sự góp mặt của các ngôi sao điện ảnh Hàn Quốc “hot” nhất hiện nay, một vài người trong số họ chỉ diễn không quá 10-15 phút trong một bộ phim dài 3 tiếng đồng hồ? Thích nhất là được xem Oldboy thân yêu của tôi đóng vai phản diện, làm sỹ quan Bắc Hàn bị Jin-tae bắt sống sau cuộc tổng tiến công vào Bình Nhưỡng của hợp quân Mỹ-Nam Hàn tháng 10 năm 1950. Vẫn là bộ mặt lạnh như tiền rất đáng sợ mà ta đã từng thấy trong Oldboy hay Lady Vengeance. Rất tiếc phim anh này chỉ đóng một vai rất nhỏ.

Trở lại với “Tình anh em,” cái gì đã lôi cuốn được hơn mười một triệu dân xứ Hàn đến với rạp chiếu phim? Một phụ nữ Sài Gòn tầm 20-30 có thể đã quá quen với chuyện ngồi lì ở nhà sau bữa ăn tối, chờ đón xem tập 119 của một “vở cải lương” Hàn Quốc nào đó với tổng thời lượng không dưới 1000 phút và diễn viên/cốt truyện cũng na ná giống với một “vở” khác ở trên đài Bình Dương hay Đồng Nai. Ở Hàn Quốc các bà nội trợ cũng “lì” không kém. Đừng bao giờ thử bảo họ rời mắt ra khỏi ti-vi khi có phim nhiều tập đang chiếu. Thế mà lại có chuyện phần đông phụ nữ xứ Hàn đổ xô đến rạp, thường là vào ban đêm, và chấp nhận bỏ qua tập kế tiếp của bộ phim truyền hình yêu thích nhất của họ.

Tôi cũng không hiểu cho thấu, nhưng sẽ đưa ra một số giả định của mình. Mong quý độc giả hãy châm chước cho sự ít hiểu biết về văn hóa cũng như lịch sử Hàn Quốc của tôi và hãy coi các nhận xét của tôi là có mục đích sư phạm là chính.

Trước khi đi vào phân tích sâu, ta hãy tóm tắt sơ lược cốt truyện bộ phim.

---------------------------
SPOILER AHEAD
---------------------------

SEOUL, thời nay. Trong một lần đi tìm dấu tích của các binh lính bị mất tích của cuộc chiến, các chuyên gia Nam Hàn đã khai quật được một bộ hài cốt mà họ cho rằng của binh nhất Lee Jin-seok, hy sinh tại một trận đánh ở biên giới năm 1951. Tuy vậy, sau khi điều tra thêm thì họ phát hiện ra Jin-seok hiện vẫn còn sống, và nay đã là một ông già. Khi gọi điện thoại xác minh thì ông đinh ninh cho rằng đó là hài cốt của anh trai mình, Jin-tae, cũng mất tích từ sau trận đánh đó. Các chuyên gia phủ nhận thông tin này, và Jin-seok bảo cháu gái mình chở ông đến địa điểm khai quật để làm rõ.

Rồi phim mang chúng ta trở về năm 1950. Jin-tae làm nghề đánh giày để lấy tiền nuôi em cho mình được đi học. Hai người đứng trước một tiệm giày và mơ ước rằng một ngày nào đó Jin-tae sẽ có đủ tiền để mở một tiệm giày riêng. Jin-tae tặng cho Jin-seok một cây bút, rồi cả hai chạy về nhà thăm mẹ. Mẹ của hay anh em là chủ một quán mỳ. Nhà còn có 3 em nhỏ và Young-shin, vợ chưa cưới của Jin-tae.

Chiến tranh bất ngờ nổ ra. Hai anh em họ Lee bị ép gia nhập quân ngũ và được gửi ra tiền tuyến. Jin-tae rất thương em mình: anh đã xung phong cho nhiều nhiệm vụ nguy hiểm với hy vọng một ngày nào đó sẽ được thưởng huân chương danh dự để có thể xin cho Jin-seok được giải ngũ. Jin-seok thì lo lắng bội phần cho sự an toàn của Jin-tae, và cầu xin anh mình hãy bảo toàn tính mạng là trên hết. Người anh không nghe. Với lòng dũng cảm của mình, Jin-tae thăng tiến rất nhanh, nhưng cũng trở nên hung tợn và tàn nhẫn hơn. Anh ra lệnh cho lính dưới quyền tàn sát tù nhân Bắc Hàn mà mà không hề chớp mắt, hay bắt họ phải đánh nhau đến chết nếu không sẽ bị nhịn đói. Jin-seok dần dần cảm thấy xa cách với anh mình. Quân Nam Hàn thắng tới đâu, em càng cảm thấy anh đã bị ánh hào quang của quyền lực làm cho mờ mắt tới đó.

Mùa thu năm 1950, Nam quân đã chiếm lại được hết các vị trí quan trọng và đang đẩy lùi dần Bắc quân về phía biên giới Trung Quốc. Ngày 19/10/1950, thời quộc bất ngờ thay đổi. Bộ binh Trung Quốc, được yểm trợ bở pháo binh và thiết giáp, đồng loạt vượt biên giới Trung-Hàn và, với quân số hơn 100,000 người, dễ dàng đập tan những cố gắng chống chọi yếu ớt của đối phương. Phe tư bản rút về phương Nam cũng là lúc Jin-seok nhận được huy chương danh dự. Anh liền thưa với chỉ huy về trường hợp của em mình. Viên chỉ huy vui vẻ đồng ý.

Mọi chuyện vẫng chưa suôn sẻ. Khi Jin-seok về thăm nhà thì chứng kiến cảnh Young-shin, vợ chưa cưới của Jin-tae, bị dân quân Nam Hàn bắt đi vì tội phản quốc. Jin-seok vì cố ngăn cản cũng đã bị bắt. Young-shin bị mang ra trường bắn mà không cần tra khảo. Hai anh em họ Lee đã có mặt để giải cứu cho Young-shin, nhưng không những không cứu được mà Jin-seok còn bị bắt vì đã tấn công vào lực lượng điều tra. Jin-tae thì bị tước mất huy chương danh dự. Khi anh tranh cãi với viên chỉ huy, tên này do cáu bực đã ra lệnh tống giam anh. Đúng lúc đấy thì quân Trung Quốc đánh đến nơi. Trong giờ phút cấp bách, Jin-tae chĩa súng vào mặt tên sỹ quan và bảo hắn hãy ra lệnh mở của trại giam. Gã liền hét lớn vào điện thoại: “Còn cái bọn tù nhân lợn Bắc Hàn, hãy đốt hết đi cho tao!” Nghe câu này, Jin-tae cố chạy vào để giải cứu cho em mình nhưng không kịp. Sau nửa tiếng đồng hồ, xương người cháy khét lẫn với quần áo bị đốt ra tro dồn vào với nhau thanh một đống đen kịt. Jin-tae, vì quá căm phẫn, nhặt lấy một cục gạch và đánh tên sỹ quan cho đến chết...

Một vài tháng sau, phim quay cảnh người em Jin-seok đang dưỡng thương tại một quân y viện ở Seoul. Còn một tuần nữa là sẽ được giải ngũ, người em bất ngờ được tin người anh đã trở thành người lãnh đạo của nhóm “Kỳ Quân” danh tiếng của Bắc Hàn. Quá uẫn ức, Jin-seok quyết định ra tiền tuyến một lần nữa với hy vọng tìm được anh mình. Khi bị cấm không được xuất trận, Jin-seok liền trốn đi đầu hàng phe Cộng Sản. Trong lúc đang được dẫn đi tìm anh mình thì trận chiến đã bắt đầu...Đánh nhau một lúc, Jin-seok phải bất ngờ đối mặt với anh trai của mình. Jin-tae không thể nhận ra người em, và hai anh em đánh nhau đến gần chết. Chỉ khi bên Nam Hàn xuất lệnh rút quân, Jin-tae mới tỉnh ra. Anh van xin em hãy bỏ chạy trước, thề thốt với em rằng anh xẽ quay trở về. Khi Jin-soek đi rồi, Jin-tae xả súng cối vào phe Bắc Hàn cốt để có thêm thời gian cho em mình thoát đi. Rồi thì người anh bị quân Cộng Sản bắn chết.

Hóa ra trước khi bỏ đi, Jin-seok đã trao lại cho Jin-tae cây bút của mình, và nó vẫn ở bên cạnh người anh. Đây chính là lý do mà nhóm khai quật đã tưởng rằng đấy là hài cốt của Jin-seok. Khi Jin-seok nhìn thấy nó ở cạnh Jin-tae, ông bật khóc và trách anh mình đã không giữ được lời hứa. Máy quay zoom trở về quá khứ khi mà Jin-seok khóc khi nhìn thấy bộ đôi giày của Ý mà anh mình đã mua. Phim kết thúc tại đây...

----------------------------------

Một cốt truyện khá hấp dẫn và giật gân, và bạn có thể nói: “Phim ly kỳ như vậy đáng để xem chớ!” Có thể bạn đúng, nhưng bản thân tôi đã xem nhiều phim về chiến tranh, nhất là chiến tranh Việt-Mỹ. Oliver Stone tôi đã coi đủ 3 tập của bộ trilogy. “We were soldiers,” “Hamburger hill” và “Full metal jacket” thì tôi đã ngấu nghiến từ đầu đến cuối, còn bộ Rambo đủ các phần thì đã xem hàng ngàn lần, mặc dù lần nào coi cũng cười đến đau cả bụng! Với kinh nghiệm “đầy mình” như vậy, tôi thì thấy phim này có rất nhiều khâu chưa ổn. Xin liệt kê ra vài khâu để bà con cùng xem xét. Sở dĩ như vầy là vì sau đó tôi sẽ nêu ra các điểm tốt của phim, để bà con thấy dễ thở, ngủ ngon và căn bản là có ý muốn xem phim này sau khi đọc bài viết. Dù sao đây cũng là một phim đáng xem.

---------------------------------------
MAJOR SPOILER AHEAD
---------------------------------------

Nửa đầu của phim: thất vọng tràn trề. Có cảm giác tôi đang xem phim B-side của Mỹ về chiến tranh Việt Nam. 'Pretentious' là từ đầu tiên tôi nghĩ đến khi tôi xem phim, và đây là điểm làm cho tôi bực mình nhất. Xin nói thẳng ra là tôi ủng hộ chế độ Cộng Sản Việt Nam hiện tại, cho nên xin mọi người thứ lỗi nếu tôi suy luận có vẻ thiếu công bằng. Nhưng thực ra là trong suốt phần đầu của phim, tôi có cảm giác phim này được được “tài trợ” bởi chính phủ Nam Hàn để nói xấu người anh em phương Bắc và tự đề cao chế độ của mình. Trước hết hãy chỉ nói riêng về cách làm phim chiến tranh. Một bộ phim chiến tranh được xem là hay phải có một cái nhìn thực công bằng về cuộc chiến.

Thứ nhất, “thực” là sao? Thực trước hết là thực về mức độ con người. Trong chiến tranh thì gần như sẽ không bao giờ chỉ có anh hùng, mà sẽ có rất nhiều kẻ hèn nhát. Ngay cả trong cùng một con người, đã có lúc dũng cảm và mưu trí thì cũng phải có lúc hèn hạ và tuyệt vọng. Thế nhưng ta không bao giờ thấy Jin-seok và Jin-tae run sợ trước cái chết trong phim. Hai nhân vật này vô tri trước súng đạn, xe tăng và đại bác của địch. Jin-tae thì không cần phải nói, độc thương độc mã nam chinh bắc chiến còn hơn cả Rambo của Mỹ. Ngay cả Jin-seok luôn miệng nói an toàn là trên hết cũng chạy dọc ngang gần một cây số chiến hào của quân Bắc Hàn như đi giữa chỗ không người. Con người đã vô giác, đạn dược cũng vô cảm luôn. Jin-seok thì không bao giờ trúng đạn, còn Jin-tae thì trúng đúng hai lần. Một lần anh bị bắn đâu đó trên người, nhưng vẫn tiếp tục chạy tiếp như vận động viên nước rút 100 mét. Lần thứ hai anh bị mảnh vỡ của pháo đâm trúng đầu, máu ra đầm đìa, miệng kêu ôi ối. Nhưng đến cảnh quay kế tiếp thì hỡi ôi máu trên đầu anh đã biến đâu mất, anh lại đi lại bình thường tìm kiếm xác em mình. Quân Trung Quốc thì thản nhiên để cho Jin-tae tự do ra vào giữa kho giam tù binh Bắc Hàn bị đốt rụi!?? Những nghịch lý không thể nào lý giải được này làm cho tôi điên cả đầu. Chắc là nếu cho cựu binh xem thì họ sẽ hộc máu tức chết mất thôi!

Thứ hai, công bằng là sao? Trên giấy, trên bản đồ ta có thẻ viết chữ hoa, CỘNG SẢN hay TƯ BẢN, nhưng trên trận mạc thì không có cộng sản cũng chẳng có tư bản, chỉ có con người trần trụi với con người. Không có kẻ đúng người sai, chỉ có hai con rối bị điều khiển trên một sân khấu đầy máu. Đành rằng tựa phim, Taegukgi, cũng là tên của ngọn cờ Nam Hàn Quốc, nhưng phim đã quên mất rằng lính Bắc Hàn hay là lính Nam Hàn thì đều không phải là những cỗ máy mà cũng là con người. Phim giơ ngón tay trỏ kiêu ngạo và thản nhiên chỉ ra: “Đấy! Bọn đấy là cộng sản, vậy bọn nó là bọn xấu. Bọn tôi là tư bản, vậy tụi tui phe tốt.” Phim đã vén cho ta xem tâm hồn của hai nhân vật chính là Jin-tae và Jin-seok và một số người người Nam Hàn Quốc khác, hy vọng chúng ta sẽ đồng cảm. Nhưng ôi chao, sao mà tôi khát khao từng phút một được đồng cảm với những tâm hồn tương tự, nhưng mà ở phía bên kia chiến tuyến! Có phải người lính cộng sản nào cũng man rợ, xảo quyệt và vô cảm như phim đã chỉ ra? Có phải ở phương Bắc chỉ toàn là những con lợn bị tẩy não, những tên xí trai mồm phì phèo thuốc lá, răm rắp tuân lệnh cấp trên mà không cần suy nghĩ? Mỗi khi một lính Nam Hàn chết, tại sao phim lại cố khoác lên mình một sự thương tiếc tột cùng, trong khi mỗi một mảnh người lính phương Bắc ngã xuống đều được đón tiếp bằng điệu bộ: “Ừ...chết cha mày đi! Đáng lắm.”? Đã là chiến tranh thì mỗi một mạng người đều có giá trị như nhau, các bạn có đồng ý không? Trong phim có cảnh quân Nam Hàn đi qua một ngôi làng bị thảm sát bởi quân Bắc Hàn. Chưa kể đến điều phi lý của việc quân Bắc Hàn giết dân Bắc Hàn một cách vô tổ chức trong lãnh thổ Bắc Hàn, ta đầu tiên hãy đặt câu hỏi: “Thế còn những ngôi làng bị quân Nam Hàn lục soát hay cướp phá vô tội vạ?” Tại sao phim lại không chiếu những cảnh đấy?

Có rất nhiều những cái nhìn bất công như thế suốt chiều dài của phim mà tôi có thể tốn hàng giờ để phê phán. Sau một nửa phim, tôi tự hỏi phải chăng tiêu chí chọn phim hay của dân Hàn Quốc chỉ có thế. Nhưng rồi phim đã dần đổi hướng đi và ít nhiều đã trở nên bớt một chiều hơn. Tôi dần nghĩ lại về kết luận ban đầu của mình, và thấy rằng mặc dù phim sặc mùi tuyên truyền, cũng có những phút mà tôi có cảm giác đoàn làm phim muốn gởi tới chúng ta một thông điệp ẩn. Phải chăng họ bị ràng buộc bởi các nhà tài trợ bắt phải làm phim chính trị, nhưng muốn nhắn tới chúng ta một lời nào khác? Xin liệt kê ra một vài giây phút như vậy:

1) Sau cảnh làng bị thảm sát ở Bắc Hàn, tiểu đội của Jin-taek Bắc tiến vào khu đầu não của địch. Ở đây, họ mặc sức bắn giết tàn quân cộng sản. Nếu hiểu sơ qua thì thấy đây là một hành động có thể chấp nhận được, vì quân cộng sản ở cảnh trước đó đã giết hại dân làng vô tội. Tụi nó đáng chết, theo đúng logic của phim đã nêu ở trên. Tuy vậy, khi Jin-tae chuẩn bị giết một sỹ quan địch, tên này đã thốt lên một câu mà đã làm cho lòng tôi chạnh đi: “Mày chỉ là một quân cờ dơ bẩn của đế quốc Mỹ!” Hắn nhổ vào mặt Jin-tae một cách đầy kiêu ngạo, rồi thì bị lửa thiêu cho chết. Và rồi tôi nghĩ lại, thực ra sẽ chẳng có thay đổi gì nếu ta đổi chỗ đứng của hai phe trong cuộc chiến. Phim vẫn sẽ diễn ra như thế, Jin-tae sẽ chửi tên sỹ quan kia: “Mày là tay sai của Trung Quốc và Liên Xô!” và phần lớn khán giả sẽ không thể nhận ra được sự khác biệt. Vì khi xem phim, vì dụ những phim action của Hollywood, phần lớn bộ não chúng ta đã tự động chấp nhận nhân vật tốt xấu mà tiền đề phim nêu ra, như một triết lý không thể và cũng cần thay đổi. Ta tin rằng quân cộng sản đã tàn sát người dân làng, nhưng tại sao ta tin như vậy? Vì quân Nam Hàn nói vậy. Quân Nam Hàn dựa vào đâu mà ra kết luận này? Không đâu cả, chỉ là bằng cảm tính. Vậy sao ta vẫn tin? Vì từ đầu, tiên đề phim đã đặt ra luật lệ: Nam Hàn tốt, Bắc Hàn xấu. Tất cả những gì Nam Hàn nói đương nhiên phải là sự thật. Trong câu nói của viên sỹ quan Bắc Hàn, “quân cờ” ám chỉ ai? Lính Nam Hàn? Hay nó ám chỉ chúng ta, những khán giả lười động não? Đối với riêng tôi, chính câu nói này của viên sỹ quan Bắc Hàn đã xoa dịu đi nỗi bực mình khi bị đối xử như một đứa trẻ lên ba xem phim hoạt hình trên HTV7 vào lúc 7g mỗi tối.

2) Cảnh Jin-seok đánh nhau với một tù nhân Bắc Hàn. Jin-tae lấy việc xem tù binh đánh nhau làm thú vui. Jin-seok muốn “thách thức”anh mình và nhảy vào vòng đấu. Ngoài sự căng thẳng giữa hai anh em ra, cảnh này là một biểu tượng đau thương cho cuộc chiến huynh đệ tương tàn lúc đấy. Jin-tae hỏi Jin-seok: “Em làm gì vậy?” Jin-seok trả lời: “Đây chẳng phải là một trò chơi sao? Phải đánh nhau hoặc là chết đói.” Sau đó anh nói với tên tù binh: “Chúng ta phải đánh nhau cho đến khi một trong chúng ta không đứng dậy được nữa. Chúng ta phải đánh đến cùng.” Lời nhắn nhủ ở cảnh này là sao? Jin-seok và tên tù binh kia tượng trưng cho ai? Họ đánh nhau đâu có phải là do ghét nhau hay là vì lý do khác? Chết vì đói, trong bối cảnh chiến tranh lạnh, có hàm ý gì? Những người đứng ngoài cổ vũ là ai? Đánh đến chết hoặc là chết vì đói, một sự lựa chọn đau thương và không dễ dàng chút nào.

3) Cái chết của Young-shin. Khi Jin-seok về thăm lại nhà cũ thì gặp cảnh Young-shin bị lực lượng điều tra chống Cộng Nam Hàn giải đi vì tội phản quốc. Tôi xin trích lại đoạn đối thoại giữa viên sỹ quan và Young-shin vài phút trước khi cô bị bắn.

-----
Sỹ quan : KIM Young-shin, 23. Gia nhập Đảng Cộng Sản vào ngày 23 tháng 6. Chúng tôi có chữ ký của cô ta.
Young-shin: Tôi chỉ làm vậy để được nhận thức ăn. Tôi không biết nó là cái gì.
Sỹ quan : Cô ta đã làm việc cho Đảng Cộng Sản 35 lần, và tham gia vào nhiều cuộc biểu tình.
Young-shin: Nhà tôi lúc ấy sắp chết đói. Tôi phải tìm thức ăn bằng mọi giá. Chính phủ Nam Hàn đã không cho chúng tôi cái gì cả!
Sỹ quan : Cô im đi!
-----

Một câu trả lời khá hoàn chỉnh, nếu không nói là trúng phóc, cho câu hỏi trước của tôi: “Chính phủ Nam Hàn tốt hơn chính phủ Bắc Hàn?” Một cảnh phim thật đau lòng. Sau đó, tên sỹ quan cáo buộc Young-shin đã ngủ với lính Bắc Hàn, do vậy cho nên cô mới không chịu đi sơ tán. Young-shin một mực phủ nhận lời buộc tội này, nhưng Jin-tae bị phân tâm cho nên đã không chịu đưa cô ra khỏi khu nguy hiểm. Vài phút sau, trước khi trút hơi thở cuối cùng, Young-shin nói: “Làm sao em có thể chết bây giờ được? Những người em trai của chúng ta...những người dân...Jin-tae!” Cô có hàm ý gì? Phải chăng cô muốn còn sống để chăm sóc cho các em mình. Lưu ý răng Young-shin không có em trai, mà muốn nói đến Ji-seok và đứa con trai út của nhà họ Lee. Còn khi cô nhắc đến những người dân (phụ đề tiếng Anh dịch “people”), cô muốn nói gì?

4) Cuộc gặp gỡ cuối cùng của hai anh em nhà họ Lee tại trận...Cuối cùng thì mong ước của tôi được xem phim từ bên kia chiến tuyến đã thành sự thật! Không hẳn như vậy. Nhìn rừng lính Bắc Hàn bị máy bay phản lực của Mỹ nã đạn lốp đốp vào, xác ngã xuống mương từng lớp như sung rụng, vừa thấy chán đời vừa thấy mắc cười. Đành rằng cũng có một chút sự thật trong đấy vì đúng là trong chiến tranh phe tư bản có hỏa lực không quân mạnh hơn gấp nhiều lần, tôi không hỏi không nghĩ các nhà làm phim muốn chứng minh điều gì với cảnh trên...rằng phe Mỹ-Nam Hàn oai hùng hơn? Xin lưu ý, oai hùng hơn không có nghĩa rằng đấy là phe tốt (những phim chiến tranh hạng B của Mỹ đã quên điều này, ví dụ như phim “Rambo”). Ngay cả khi lính Bắc Hàn bắn rơi được một máy bay của Mỹ (bắn rụng đúng theo kiểu Việt Nam, tức là bằng AK47 và tiểu liên, chứ chưa phải là hỏa lực phòng không), con chim sắt cũng phải lao đầu vào lô cốt, lấy thêm mạng mấy anh lính cộng sản ốm đói. Thiệt là bó tay mấy ông cố vấn quân sự cho phim! Nhưng thôi hãy tạm tua qua đoạn này. Sau một hồi Nam Bắc nhập trận, lực lượng cảm tử quân, gọi là “Kỳ Quân” của Jin-tae đã đến chi viện cho phe Bắc Hàn. Jin-seok tìm cách tiếp cận anh mình, nhưng Jin-tae đã hoàn toàn mất ký ức về người em trai. Hắn chỉ biết cầm baronê đâm loạn xạ, mồm luôn chửi bới: “Bọn Nam Hàn khốn kiếp! Chết hết đi cho tao!” Jin-seok cố ôm chầm lấy anh, với hy vọng Jin-tae sẽ nhận ra mình, nhưng cũng vô ích. Trận đánh áp sát ngày chàng đẫm máu. Nhận thấy tình hình không ổn, phe Nam Hàn thổi lệnh rút quân. Lúc này, Jin-seok đã tuyệt vọng. Anh áp hai tay vào mặt của anh mình thật mạnh rồi nói vài lời. Thật kỳ lạ, Jin-tae bề ngoài trông như một con quái vật điên loạn, nhưng khi nghe mấy lời này lại anh liền lập tức tỉnh lại. Trong một nghĩa cử anh hùng cuối cùng, anh thuyết phục Jin-seok đi trước, rồi ở lại quyết tử với quân Bắc Hàn...

Một cảnh phim đầy xúc động. Có khá khiều điều đáng để phân tích qua đoạn phim này, nhưng tôi xin chỉ tập trung vào một điểm duy nhất: Jin-tae nhìn thấy Jin-seok đã không thể nhận ra em mình, nhưng khi nghe Jin-seok kể về quá khứ thì lập tức nhận thức được lỗi lầm của mình.

-----------------------------
Ý nghĩa của cây bút
-----------------------------

Sau khi đã phân tích mặt chiến tranh của phim, tôi thấy nó có khá nhiều lỗ hổng, những cliché căn bản mà những người làm phim, vì ham mê các hiệu ứng khói lửa, đã mắc phải. Họ đã quên mất tính thực và tính công bằng trong phong cách dựng phim. Tuy vậy, nói từ một góc độ nào đó thì cũng không thể phủ nhận rằng nguồn kinh phí khổng lồ của bộ phim, phần nhiều được đổ vào kỹ xảo điện ảnh, đã góp một phần không nhỏ vào sự thành công của nó. Dù gì đi nữa, đây cũng là bộ phim đầu tiên đánh trực diện vào chủ đề chiến tranh Hàn Quốc được đầu tư rất công phu và với một dàn diễn viên gạo cội của điện ảnh Nam Hàn. Đoàn làm phim đáng được cho một tràng pháo tay đơn giản vì họ đã tạo nên được một tác phẩm có thể cạnh tranh được với làn sóng phim cùng chủ đề của Mỹ đang tràn ngập thị trường phim ảnh thế giới. Nhưng vẫn phải trở lại với câu hỏi mà tôi trăn trở từ đầu bài viết này, sức hút ghê gờm nào đã quyến rũ được 1/5 dân số Nam Hàn đến với rạp? Đó không thể là sự tinh tế trong cách xây dựng nhân vật. Hai anh em nhà họ Lee là hai nhân vật xa rời thực tế nhất mà tôi từng được xem: họ quá hoàn hảo, quá một chiều!

Tôi xin mạo muội đưa ra một giả thuyết. Đó chính là sự đơn giản trong cách mà bộ phim truyền đạt cho khán giả thông điệp của nó. Đã là chiến tranh thì phải có mất mát. Đã là chiến tranh thì phải có mềm yếu, phải có hèn nhát, và tất phải có sai lầm. Đã là chiến tranh không có kẻ thắng, chỉ có kẻ bại trận. Nhưng những chân lý này không có một ý nghĩa quan trọng trong bộ phim, bởi vì “Tình anh em” KHÔNG PHẢI LÀ MỘT BÔ PHIM VỀ CHIẾN TRANH. Thông điệp chính của nó không phải là một lời phán xét ai đúng, ai sai trong cuộc giằng xé lãnh thổ một cách điên loạn của hai dòng tư tưởng Tư Bản – Cộng Sản mà hai con tốt bị thí chính là hai miền Bắc-Nam của một đất nước nhỏ bé ở Đông Á. Như tên gọi giản đơn của nó, bộ phim muốn tôn vinh một mối quan hệ son sắt giữa hai nhân vật chính, một mối kết dính mà tôi nghĩ sẽ vẫn hiện hữu DÙ CHIẾN TRANH CÓ XẢY RA HAY KHÔNG. Chiến tranh đã xảy ra, và tình yêu giữa Jin-tae và Jin-seok được đẩy lên một tầm cao mới. Nhưng như một cuộc thí nghiệm hóa học, cái ta quan tâm nhất chính là câu hỏi: “ta bắt đầu ở đâu, và đích đến là gì?” dù cho có phải mất bao nhiêu lần thử để đạt được kết quả này. Chẳng qua, đoàn làm phim đã đưa Jin-tae và Jin-seok vào cuộc thí nghiệm khó khăn nhất, gian nan nhất, và họ đã thành công. Và kết quả thì ta đã thấy.

Trong bối cảnh người làm phim cố truyền đạt một thông điệp đơn giản về tình huynh đệ giữa hai anh em họ Lee, thì hình ảnh cây bút mà Jin-tae đã tặng cho Jin-seok là một biểu tượng đầy ý nghĩa cho mối quan hệ cao cả đó. cây bút là lý do mà bộ phim đã bắt đầu, và nó đã có mặt ở đoạn cuối để khép lại một cuộc điều tra đầy ý nghĩa. Ở năm 1950, nó là sự minh chứng cho tình cảm giửa Jin-seok và Jin-tae, và nó đã theo một trong hai người cho đến khi họ chia tay năm 1951, và gặp lại với một ý nghĩa khác năm 2004. Jin-tae tặng nó cho em trai để truyền đạt điều mà anh mong muốn nhất từ sâu thẳm đáy lòng mình: Jin-seok được đi học. Jin-seok trao lại nó cho Jin-tae trước khi chết cũng là để nói ra ước muốn mãnh liệt nhất của mình: Jin-tae được về nhà một cách an toàn. Em giữ lời, anh thất hứa, và ta có một chủ đề để làm phim, có một câu chuyện cảm động mà tính giản đơn và chất phát của nó đã bồi đắp cho sự mất mát về tính thực và độ tinh vi về xây dựng nhân vật. Dò lại cốt truyện, ta hiểu rõ hơn thông điệp này trong cảnh trước trận đánh cuối cùng. Viên sỹ quan hỏi người em, lúc này nôn nóng muốn ra trận để tìm lại người anh: “Cậu làm điều này cho ai, cho anh của cậu hay là cho quốc gia của cậu?” Sự im lặng của Jin-seok đã truyền đạt ý nghĩa sâu thẳm nhất của anh: hoàn toàn không có một sự quan tâm sâu sắc nào về vận mệnh quốc gia hay một lòng trung thành cao cả với chế độ Nam Hàn. Nghĩ cho cùng, Bắc Hàn hay Nam Hàn, Tư Bản hay Cộng Sản, miễn là có một cơ hội để gặp lại anh mình, Jin-seok sẽ cố thử. Đó chính là thông điệp đơn giản nhất mà đoàn làm phim muốn gửi gắm đến khán giả.

Wednesday, January 17, 2007

Introduction to Senior Symposium

Welcome to...

My Woodstock,

A Diligent Mind





A Preface...→





A life, a youth, never ending, never satisfied.
Half a decade of peace and war, of love and hate, of disbelief and faith, of hope and despair...
of light and darkness.
It's a diligent mind, always restless, always doubtful, selfish and compassionate, greedy to attain pleasure for both itself and humanity, a diligent that accepts no limits, a diligent mind that knows no boundaries.
And here it is, it its most general form, fifteen pieces, fifteen aspects, fifteen colors of the same spectrum.

1) In the beginning
- a confused mind at this fearful arrival scene
2) Seasons of Life
- a reflective mind watching the seasons of WS
3) This Endless Walk
- a lethargic mind on an eternal path
4) The population of India
- a witty mind in arts
5) My Hand and Me
- a haughty mind who learns to accept
6) The Golden Prince
- a sarcastic mind through a vilanelle
7) What did I take with me?
- a simple mind at work
8) The Last Goodbye
- a passionate mind in love
9) A Dew that Laughed
- a beautiful mind and nature
10) God
- a rebellious mind in thoughts
11) Closing Time
- a doubtful mind in thoughts
12) A letter to a Friend
- a hopeful mind and the future
13) Before Death takes you from it
- a final mind and Life

----------------------------------//
Hotblooded Ecstasy
- a hungry mind in demonstration
(have it hot, preferably by an oven)
A Song for Life
- an inspirational mind
(listen to it while feeling the other minds)
----------------------------------//

Try to follow the order given (except for the last two items)
Enjoy the minds...!

Senior Symposium # 10 - God

Who is God? Where is God? When is God? What is God?

And most importantly, why is God?

It sounds absurd. People talk faith and live faith. They die for the one called God. For him they can kill the most innocent soul. For him they can forgive the most terrifying monster. Why? The question has battled the minds of great philosophers of all time, worn them inside out, and driven them to insanity. Despite the lack of scientific proofs, the notion exists unchallenged until today.

True Christians argue that there is a God because who else could have created this beautiful universe. Furthermore, humans have far fallen from innocence and in their desperate attempt to be loved and accepted, they must seek a source of unconditional grace and mercy, which cannot be found among other humans. This leads them to God. He is like the “ground” concept in Physics: it remains neutral no matter how many electrons are taken out and given in, infinite even. In this way, God soothes the avaricious human appetite that knows no depth in wanting happiness and pleasure. Admitting that they are infinitesimal in the grand scheme of the human destiny, they degrade themselves, bowing down trembling and praying wildly for forgiveness. They call it humility and modesty. I call it cowardice and shame.

Humans are horribly flawed, that is an inevitable fact. Yet just because a person not able to excel in a field, does that mean he must submit to someone else who does it at ease? God is perfect and we are not. So what? While he sits on his glorious throne in a joyful heaven, we run life's hurdles, and we fight and lose and die. While he preaches patience, love and faith, he never really experiences them because he has no flaws. The human race deserves to be in heaven more than he does, by the way we live, struggle, wonder and accept defeat. We are the chosen creatures; we are the precious pearls of the universe which shine a holy light after countless refinements and adaptations. We are the ones.

One day, God will descend from the sky and tell us: “I forgive your sins and trespasses. Now bow down to me and I will take you to heaven. Else you know where you'll go.” Even the most notorious gangster will collapse in fear and speak mechanically of love and faith. Yet there just might be an anonymous guy, a guy who is normally uncaring and indifferent, who replies thus: “No thanks. I like my life the way it is.” To hell he will go, but to humans the fighters—not humans the pleasure seekers—he will be their new God. He deserves it more than anybody else.

Monday, January 15, 2007

Senior Symposium # 5 - My Hand and Me

Oh please! Will you STOP flipping that pen? I mean it's the middle of a class for God's sake. Here it goes again, around the middle finger, down across the palm and...up, BEND THE INDEX FINGER! Oops, too late. Where did that pen go? I hate to bend down. It's so hard to maneuver in that tiny space under the table. It's a pain.

Everybody is looking at me with accusatory eyes. It wasn't me! It's the hand's fault. Well, actually no, it doesn't make any sense. Sorry...maybe it was the lunch that has crapped my brain.

Saw that? You almost got me into trouble. It's always YOU! Have you ever done anything good? Say what, you make music? Oh please, on the old piano and the almost-broken guitar. The students don't appreciate those long, tedious pieces of that, how do you call it, Baroque period. And the talent show, you are just lucky. People get excited at times and don't know what they are screaming at; otherwise you'll be of no use except to flip that pen back and forth.

What about me? I'm not sure how much I bring to this place, but certainly more than you do. I make people laugh, well...not ALL the time, sometimes...OK, at least I try to, all right? And then I help my friends do their homework. I mean explain things to them when they don't understand. See, now THAT'S real help. What? You're saying that they don't appreciate, that they're just bored of my babbling? What nonsense, of course they like me, certainly more than a useless hand that can't even cook. Remember that time you made my friends vomit when you put raw eggs into the wai wai? Now that's pretty embarrassing. I wish I have never had you.

What's that? An essay? Unbelievable! This teacher thinks she's all that. All right, let's start. Hey you! Get your butt up and start working. We've got an essay to write man. What? What do you mean “I don't feel like it”? I didn't ask you to feel anything. You are in my control and you do what I say, alright? Now pick up the pen! Oh come on, hurry up! She's looking at me...I don't think she likes this scenario. OK, P.L.E.A.S.E...! I'm sorry about what I said, alright? That was just a joke. I beg you, little hand, I was wrong. Yes, we must live together. Only then can we contribute wonderful things to this school. Please forgive me. Right, thanks man. Now pick up that pen will you? That's right. OK, we will present what we can produce together. Here it goes: I think, you write. Yep, like that. Your swift movement is so beautiful. Capture that magnificient mountain, and early morning, the brilliant sky. I love it, how the words and phrases flow, one after another, in perfect harmony. Soon another hard-worked piece will be completed, and we both can be happy, that, whether it's a description of nature, an argument for a belief, or an explanation of an idea, the people can see that we can understand and sympathize, feel and express, appreciate and repay. That's the most wonderful contribution a student can make to his school.

Senior Symposium # 3 - This Endless Walk

T l k
h d e l
i n s a
s e s w





Mornings up, evenings down,
chapels, exams, from town to dorm;
freezing snow, maddening storm,
still “up you go!” the norm would say.

I know by heart the way:
Monkeys, the leaves, the hays in rows
The chowkidar below,
amidst a land unknown he stands.

I wish to be content
be satisfied and bend with life.
And yet, this path, a strife!
A hopeless road, exile, really.

Mondays, run hastily
to catch the assembly on time
Sundays, something sublime
Chapel awaits, a crime if fails.

I'd rather be a snail
to walk at ease and wail little
than be in the middle
of a mad race that goes around.

Mornings up, evenings down,
this endless walk astounds the world.

Senior Symposium # 1 - In the Beginning

In the Beginning

It never stopped raining...and I never stopped crying.

The world was a blur, passing by and floating like a ghost, never affecting me. Even if it did, it was not for a good cause. I was alone in this estranged dream, not knowing whether to cut it short or to prolong it to see the effects.

That dream was Woodstock, and it was scary. As I stood under the roof of my new dwelling and watched the raindrops pour down, beating on the concrete floor of the basketball court like an enraged beast, I thought of what awaited me in the future. Here I was, a helpless boy in his twelfth year of naivety, still fascinated by Captain Planet and such like heroes, and not knowing more than ten English phrases, I must face Life himself and prove myself worthy. But of what? My mind spoke of courage and dignity, yet my heart felt heavy with fear and resignation. It would be a tough fight between the two and no matter which one won, I would be a devastated creature. Such thoughts crept up and gave me the chills.

The car engine creaked, gave a few coughs and jerked forward. As the poor beast ascended the slope reluctantly, my Dad fought his momentum to stick his head out, attempting to convince me that things would be fine. It did not make a difference to me. I was the one in the trap, not him. His wave was unnatural and somewhat suppressed. I sighed in desolation at the thought of being cheated and betrayed by my own Dad. What an evil feeling that was.

“Spacing out or what?” an Indian boy that later on would turn out to be the notorious Karan Madhok endeavored to redeem my soul. I shot backward in surprise and almost fell. The dude stared at me for a few seconds, and gave an evil laugh, which was soon joined by those of my other classmates. “Let's go inside,” they spoke in a voice half inviting and half deceitful. “Hell with it,” I thought in Vietnamese and accepted their offer.

That was how everything began...

Sunday, January 07, 2007

Tản mạn ở Đài Bắc

Tản mạn ở Đài Bắc
v.1
Jan 05, 2007


Đã từ lâu lắm rồi tôi mới về thăm Việt Nam vào kỳ nghỉ đông.

Đã lâu lắm rồi tôi mới ghé Hà Nội vào mùa rét. Tại sao lại gọi là mùa rét mà không phải là mùa đông? Khi nghĩ về mùa đông, như một kết luật tất yếu, tôi liên tưởng đến những bông tuyết rơi trắng xóa, đến cái lạnh cắt da cắt thịt, đến một gia đình nhỏ quây quần bên bếp lửa hồng, mặc cho ngoài sân gió tháng hai cứ gầm cứ rú buốt thấu đến tận xương tủy, nhìn lên cao những nhánh cây gầy yếu cứ xào xạc, bị gió đánh cho tơi tác, từng chạc một lần lượt rơi xuống chìm vào trong lòng tuyết của vườn nhà mình, để rồi lại bị gió hất bổng lên, mang đi mãi đâu xa, qua bao nhiêu núi đồi, bao nhiêu trăng tròn trăng khuyết đến tận hang đá của Bà chúa tuyết. Đó là hình ảnh về mùa đông trong suy nghĩ của tôi: một hình ảnh mang nhiều ảnh hưởng của phim hoạt hình Mỹ.

Một hình ảnh “hâm hâm,” “tửng tửng,” mơ mộng hão huyền.

Hà Nội thì không có tuyết, nhưng không có nghĩa là không lạnh. Không có nghĩa là sẽ không có một vài bếp lửa hồng được thắp lên đâu đó trong lòng thủ đô đã ngàn năm tuổi.

Em đã cảnh báo trước: “Anh về Hà Nội phải mang theo áo lạnh đấy!” Hay nói đúng hơn, em lên giọng dạy đời tôi bằng tiếng Mỹ: “OK...is this the only sweatshirt you're bringing back?!” Em hỏi tôi bằng một giọng nửa trách móc, nửa âu yếm. Nó giống như là một lời kết tội, một lời đe dọa của tình yêu: “Anh mà ốm là em không lo được đâu!”

Em sẽ không bao giờ phải lo đâu, để anh lo cho em.
Trẻ con vậy đấy, cứ cười đi.

Đêm hôm đấy, hai đứa yêu nhau lần cuối. Tôi yêu em một cách giận dữ, thêm một ít ghen tuông và một ít hờn dỗi. Rồi tôi nhìn em nằm cuộn tròn trong cái túi ngủ xanh màu biển mà mẹ đã mua từ Nhật tự bao giờ. Tôi nhìn em mơ ngủ trong ánh sáng mờ ảo tỏa ra từ ngọn nến ở cuối phòng.

Nhìn em hoài như vậy, anh chợt thấy người mình nhẹ hẳn.


From the PA system, some lousy air stewardess announced in a heavily-accented and barely recognizable English: “Passengers with connecting flights to HCM City please redirect to gate A8.” A8...A8...from the depth of my sleep, this word, this...code name, whatever it is supposed to be called, merged itself subconsciously, almost mechanically, into the buzzing traffic going through the neurons of my brain. Oh great! I have about 30 minutes to make the transfer. As soon as the plane landed, I rushed out.

Kaisen Airport, Taipei. The place was almost deserted when I arrived. Many corridors and escalators later, I found myself walking into A8. Ten minutes until boarding time.

As I entered, a violent desire to throw up came over me. Within a split of a second, my knees gave way, and I tumbled desperately towards the handrail of the stair, struggling to keep myself upright. A nauseating feeling of disgust surged up my throat. What the hell is this? Why am I feeling so grossed out all of the sudden? It can't be the food I ate. Nor can it be the motion sickness. I haven't had motion sickness for years.

After a minute of self-reflection, I came to the disheartening conclusion that it must be the Vietnamese crowd which I find myself surrounded by. I realized how much I hated my country. Or rather, I hated the fucking people who inhabit that place. I hated those lousy housewives, cowardly fathers and annoying grannies that swarm every fucking airport within a 500-miles radius of the Vietnamese border. Why the fuck do the grannies care which university I attend or whether I double (or triple, aha! that's their favorite) major? Why the fuck do they freak out when I tell them that I have no fucking idea what I want to do after graduation? After all, I am not their grandchild to pet, to scold and to prize over. As for the men who engross most of their time exchanging unconfirmed rumors about the State or derogatory remarks about the world at large, their dilemma is never one between word and action. It is a no-contest between word and no-action-at-all. Instead of searching for the culprit within their own souls, these men look outwards, yearning to feast on the littlest fault—the slightest sign of a feeble mind—they could find in others in order to reconstruct for themselves, out of thin air, the Ego that has long since left their insecure hearts.

As for the housewives, why did they have to be so loud? “Thà phải nghe nhạc death-metal còn hơn là phải nghe mấy bà bán cá bán tôm này,” I mumbled in Vietnamese and pushed the headphone into my ears.

Then I realized that something was wrong.

In fact, it is this statement's negative interrogative form that is what I have been asking myself during the entire journey. “Why isn't something wrong...yet?” Knowing my history of forgotten air-tickets and am-pm confusion (let's also not leave out the infamous over-estimation of the time interval between each subway train in the city of Hamburg during the Spring of 06), I was amused by the fact that I have not encountered a single problem this time around...yet.

The realization came almost naturally and painlessly.

The housewives were speaking in a Southern accent. Normally, this wouldn't be a problem. Originating from the North, I have always been proud to be a Saigonese, and the ability to imitate the three accents were among my proudest childhood achievements (until I went to concentration camp in fucking India and never spoke a word of Vietnamese again...for a very long time). Normally, listening to these people would have instantaneously created an artificial lump in my throat that served as the harbinger of what I would soon have to accustom my ears to listen to at home. But heck no! This time I'm going to Ha Noi, no? And I don't have to deal with those “Hổng dzám đao” and “Thiệc là dzễ ghéc” until after the 6th.

Then why the fuck am I sitting here, surrounded by uncivilized clones of the South?

Ah merde...c'est foutu, ça ! I remembered that PA announcement on the plane. This one is going home. And I'm not ready to go home yet.

I ran. While my feet bounced in increasing frequency against the shiny floor of various corridors that seemed to stretch forever, my eyes screened the two walls parallel to the walkways in a frantic attempt to distinguish announcement boards from NIKE commercials. Normally I'd go on bragging about how good I am with multi-tasking and working under stress, but let's just say I got to the correct gate before the plane departed. As usual (and no less fortunately), the flight was late, and I dropped my caffeinated body onto a waiting chair in exhaustion (and no less relief), ready to go into the sweetest coma of my life.

And then I realized (this must be the sixth realization within a day now), that I was now surrounded by two swarms of Vietnamese.

As it turned out, the gate adjacent to mine also led to another flight to Vietnam, this time to Sai Gon. And it just so happened that from where I was sitting, I found myself sandwiched between two hordes of compatriots: Southern on the right, and Northern on the left. The irony of the situation was unprecedented: Dealing with “Thàng nhỏ....nàm yêng, tao guýnh chết cha mài bai dzờ!” was already borderline bearable, except in the case where it was topped with the following conversation (more or less accurately paraphrased) between two men of considerable age dressed up in funny attires that looked like they they were produced in motherland Russia in the 60s, their hands promptly glued onto their crossed legs. Their hair, originating mostly from the very top of their head, was neatly side-parted, and reflected as much light as Bà chúa tuyết's mirror.

Thế thằng cha Nam cuối cùng không qua được à...Qua làm thế nào được, tôi đã bảo ông giồi còn gì nữa, bọn nó cứ khư khư không chịu giả lại hộ chiếu thế thì lão ấy đành phải nằm chết gí ở đấy chứ còn xao nữa...Thế có gọi được cạ ra đón không...Giời! Nước đến chân giồi mới nhảy thì cạ nào mà cứu cho được, đã bảo là chi tiền ngay từ đầu thì có phải đã chơn chu giồi không...Thế à, tế tế tế cuối cùng thì làm thế nào...Còn thế nào nữa, lão đành xòe ra tờ nghìn giúp cho nó êm chuyện. Thằng công an, thằng oắt con, nhìn thấy ông Việt Nam chi tiền là mắt nó xáng lên, đóng giấu một phát giồi cho qua luôn!

I sank my head in despair. God...please save me from this boredom, lift me up and away from this mediocrity (and also, please spare me their pronunciation confusion of ‘d,’ ‘r’ and ‘gi,’ ‘s’ and ‘x,’ etc.)! How many times have I heard this sort of conversation before, and why is it that it all sounds the same to me? These people talk about corruption as if it is man's second nature, as if they can't live with it at the same time that they can't live without it. Corruption as the devil's advocate's argument in favor of the inevitable process of income redistribution from the class that owns the means of production to the class that regulates those means. Corruption as a dysfunctional child who happens to be born so purely out of romantic fortuities and genetic randomness, who saddens at the same time as it confuses its parents: the latter hold the former in their hands, trembling, sweating, screaming at fate's cruelty; they detest the child whom they bore, yet cannot possibly think of abandoning it. And so they learn to adapt to it, to satellite their lives around it, to melt decades of anger and pain into an indifferent shrug of resignation and nostalgia every time they overhear indistinct whispers peppered with tiny outbursts of giggles behind their backs. It is their curse at the same time as it is their Grand March. It is the kitsch of parenthood.

Excuse me for the heavy allusion to “The Unbearable Lightness of Being.” 13 hours on a transpacific flight has given me more time than I wanted to undertake ambitious reading projects.

I have previously mentioned the reason why I am contemptuous towards Southern men. I guess It must be the same for their Northern counterparts. It is a blatant and perverse deliberation in mistaking a simple choice between word and no-action for a the noble dilemma between word and action. Oh, how these men are alike in their thought process!

Then my own thought process went berserk. As my soul wandered aimlessly in the realm of unspoken words, I came yet to another realization. It isn't so much the fact that these people are abnormal in their ways. After all, they feel perfectly at home: they are at home, and so does everyone else who interact with them. It must be I who am abnormal. It is I who have been out of touch with realities since that time I went to concentration camp in India. It is I who need counseling.

Such a thought saddened me. Oh how I longed to be like them! How I covet their Vietnamese identity, their complacency, their uniformity! A rat that runs the wheel of a gigantic machine, isn't it a perfectly normal existence, if not better than mine, if I am anything other than just another rat, at all? “...mistaking a simple choice between word and no-action for a the noble dilemma between word and action.” ~ look who's talking? I'm sitting here like a loser, trying to waste my time and and short-circuit a couple more neurons in my brain, knowing perfectly well that I can influence neither the events leading up to nor those originating from the present trend of Vietnamese masculine thought.

To prevent myself from going crazy, I tried to shut off these ideas from my brain, and started looking at the people around me. They looked Vietnamese enough, and the two groups were sitting in their respective camps, which greatly reassured me. There was a group of five on my right, where a middle-aged woman practically shouted out for everyone to hear: “Cháo gởi cho cô qua đường...đái đái...ngời ta gọi là U-pê-ét ái...địa chỉ là mục trong năm mươi Mít-đờ-bô-rô A-vê-niu, thành phố Xăng-hô-giê.” The listener, of a considerably-younger age, tuned in attentively, not forgetting to demonstrate her attention by nodding once in a while. Two rows down and five seats away on my left, the two Lomonosov graduates continued their heartbreaking story of Vietnamese people suffering from discrimination and authority abuse in Russia. Naturally enough, the term 'cạ' appeared every five words or so. Perhaps some of you do not know what this word means. Perhaps some of you do not know the term' 'vẹm' either. They are words that only certain groups of people, very peculiar ones, will have ever come across.

I remembered a scene from the movie デド’・オア・アライブ:犯罪者 (Dead or Alive: Criminal) directed by 隆三池 (Takashi Miike). The main protagonist, Yojima, a cop on the chase of a Chinese-origin criminal, Ryu, interrogates two thugs of the street about what they think of Ryu. They say he is their hero. In the end, the cop asks them: “Who the hell are you guys anyways,” to which they reply: “Who are we? We look Japanese, but we aint. We look Chinese, but we aint. What are we, eh? It's a tough question.”

They are what I will refer to as the rootless people. Like me, they struggle to define themselves. Like me, they will never fit in. Like me, they will look at those who are supposedly their people, and feel a mix of indifference and alienation, only because they have been uprooted from their homeland, by force or by free-will, and have adopted a second, or a third, identity, none of which will ever be complete.

The rootless people wander at the margin of society. The are the first to ask for directions. They are the last to get the joke. The first to fall asleep watching the local news, and the last to leave when world events are being discussed. The rootless people knows no Bob's Underground, and will nervously sit at a Starbucks when chance presents itself to them. Anywhere they go, they will act either like a tourist or an illegal immigrant. Anyone they meet, they will hesitate between different modes of greetings. They will never fully master a language the way they see the lines on their palm. They spend ages dreaming about a culturally-rich family built from their bare hands, about children who speak four or five different tongues since birth. They then spend even more time getting depressed about how to find a partner who will fit nicely in their scheme of things. They have trouble imagining such a partner. Will he/she be a rootless person like themselves, for who else understands their crisis better than one of their own kind?

It is the Vietnamese people who have been uprooted to Russia who will understand the word “cạ.” Similarly, those who arrived in the U.S. on a boat will never forget the word “vẹm.”

---------------------------------------------------
THE DICHOTOMY OF CẠ AND VẸM
---------------------------------------------------

CẠ: Cờ a ca nặng cạ
danh từ
từ lóng chỉ người môi giới lao động Việt Nam đi xuất ngoại ở Nga. Cạ lo từ A đến Z: từ giám sát việc ký kết hợp đồng lao động, xin VISA, mua vé máy bay, cho đến đút lót hải quan và đưa đón ở sân bay Nga. Còn được gọi là 'cò Xô' hay 'cò Nga.'

VẸM: E mờ em, vờ em vem nặng vẹm
danh từ
từ lóng dùng để chỉ bộ đội Việt Minh trước năm '54 nói riêng, và những ai ủng hộ Bắc Việt ('54-'75) và Đảng Cộng Sản Việt Nam ('75 đến nay) nói chung. Được dùng chủ yếu bởi người dân miền Nam trước năm '75 và cộng đồng người Việt tỵ nạn Cộng Sản ở hải ngoại sau năm '75. Xuất xứ từ tên tắt của Việt Minh là VM, đọc theo tiếng Pháp là Vê-em.

In this one eventful day, I witnessed the two terms coming to a violent collision: cạ on my left, and vẹm on my right. I was at the exact point of impact. I, a rootless Vietnamese, symbolically (and symmetrically) formalized the split of my own nation, a nation that I myself struggled everyday to understand. The thought of such a metaphor nearly made me sob. Did Vietnam's history have to be this way? Surely we weren't the first to descend into civil war, and from a certain angle, our story had a better conclusion than most others. I mean, the Irish and the Koreans are still fighting internally, and China never gave up its claim over Taiwan. Unlike them, we successfully reunited, albeit having to pay dearly with our own blood and tears.

And it all had to start with the French.


Ah oui les français, le peuple le plus cultivé, le plus sophistiqué, la civilisation exemplaire de l'Europe. Les français qui se croyaient chargé par Dieu de garder le continent en équilibre, pendant plusieurs siècles, contre le vieux Saint-Empire et la nouvelle puissance Britannique. Les français qui vantaient d'être la dernière monarchie absolue, entourée par des petites républiques dont ils se moquaient car ces dernières manquaient de la religion et d'une histoire de gloire. C'est les mêmes français qui, quelques décennies après, se sont révoltés contre cette monarchie lumineuse pour descendre à la Terreur, à l'obscurité totale. Ils parlaient de la solidarité humaine, criaient « Liberté, Égalité, Fraternité ! » à haute voix en même temps qu'ils réduisaient quasiment une moité de l'Afrique et de l'Asie en esclavage. Ce sont des français dont j'ai lu dans les textes d'histoire et de politique.

Et puis, il y a les français qui sont toujours « à la mode ». Les français qui sont obsédés avec leur vin, leur fromage et leur pot-au-feu, et qui se méfient constamment de la mal-bouffe. Les français qui mettent toujours le pain directement sur la table et qui ne peuvent pas habiter sans leur baguettes. Si par hasard vous fréquentez un trottoir quelque part en Europe, et que vous voyiez une vieille femme marcher dans la pluie, une baguette à la main gauche et la parapluie à la main droite, et qu'il y ait personne d'autres...vous devez être en France.

Et la vieille femme doit être française.

Seulement les français peuvent avoir une telle fidélité à leur culture et à leur mode de vie. Seulement les français peuvent promener leur chien tous les jours avec une ponctualité et une vitesse qui dépassent même la monotonie d'une semaine de travail à New York. N'oublions pas non plus la devise hilarante de la campagne contre l'excrétion publique des animaux domestiques : « J'aime ma ville, donc je ramasse. » Très français ce truc, non ?

Et puis il y a les filles françaises qui sont toujours radieuses, qui se donnent tous les temps des gros bisous et un grand sourire. Ah les bisous ! Comme cela me manque beaucoup ! Paris, ville de lumière, toujours radieuse, toujours majestueuse, je te fais le plus gros bisou du monde !

Ce sont les français que j'ai vus avec mes propres yeux. C'est difficile à croire que leur ancêtres ont commis des crimes d'une telle atrocité, celles qui va absolument à l'encontre de leur principe de la solidarité universelle. Ce sont des crimes dont les conséquences ne peuvent être ni mesurées ni compensées. Comment est-ce que cela s'est fait? On était plein dans la Révolution industrielle, à l'apogée du progrès scientifique. On trouvait l'optimisme partout. Pourquoi alors ? Pourquoi cette retour au barbarisme contre quoi les européens ont battu courageusement pendant des siècles avec toute leur énergie ?

Je me pose une question hypothétique : si la France n'a jamais colonisé le Vietnam, existerait-il encore cette dichotomie entre « cạ » et « vẹm » ? Serait-je encore le symbole de cet abîme entre les deux ?

Peut-être, car les Anglais se sont tenus prêts à prendre possession de l'Indochine. Mais regardez la Thaïlande ! Comment s'est fait-t-elle pour s'en sortir ? Ne serait-il possible que la même stratégie eut marché pour le Vietnam aussi ? On ne sait jamais. Car l'histoire n'existe pas à travers une récurrence éternelle. On n'a pas d'occasion de tester les hypothèses variés pour trouver une solution optimale aux problèmes du monde. L'histoire est une répétition dont il n'y pas de spectacle. On la voit telle quelle.

Mais lorsqu'on est dans le domaine des hypothèses, explorons un peu cette idée : si la France n'a jamais conquis le Vietnam, la culture vietnamienne serait vastement différente de ce qu'on voit aujourd'hui. C'est une pensée effrayante !

Hãy trở về với tiếng Việt một chút. Nếu đế quốc đã không xâm chiếm Việt Nam, cuộc sống của ta sẽ khác như thế nào? Không thể kể hết được, nhưng chỉ nói đến văn hóa ẩm thực thôi thì đã thấy tiếc như thế nào rồi. Đế quốc đã mang đến cho chúng ta:

1. Bánh mỳ kiểu Pháp
2. Sữa
3. Sữa chua (da-ua)
4. Bánh Flan
5. Bánh ga-tô
6. Pa-tê
7. Pa-tê-sô
8. Bánh su
9. Xúp lơ

フランスの料理はとても美味しいですよ!
でも、日本のフランは一番です。

và không thể không kể đến:
10. Bộ thìa, nĩa và dao ăn

Bạn sẽ nói, gớm, làm gì mà quan trọng thế? Không có Pháp thuộc thì rồi đến một lúc nào đó nhứng của ngon vật lạ này cũng sẽ di nhập vào Việt Nam. Bạn có chắc không? Bạn có đồng ý là món yaourt là một loại thức ăn rất ngon và bổ dưỡng không? Bạn đi hầu hết các nước trên thế giới sẽ thấy đều có bán yaourt. Thế nhưng bạn sẽ khó có thể tìm được môt siêu thị ở Hoa Kỳ nào mà có bán hơn 3 loại yaourt đóng trong những cái hộp nhỏ xinh xinh, có vị hoa quả mà bạn thường hay mua ở Việt Nam. Vậy mà nước Mỹ vẫn tự coi mình là cái “nồi văn hóa” của thế giới đấy. Tiếp đến, nếu bạn có đến Pháp thì hãy hỏi bất cứ một người Pháp nào xem món ăn truyền thống của người Pháp là món gì. Sẽ có chín trên mười người trả lời: “C'est la crêpe!” Xin tạm dịch đây là món bánh xèo Pháp. Nhưng tôi đoán chắc ở Việt Nam bạn chưa bao giờ được ăn món này. Ta tự hỏi người Pháp đã làm gì trong bao nhiêu năm thống trị Việt Nam mà lại không truyền lại cho chúng ta món ăn danh tiếng này.

Vậy cho nên tôi kết luận, văn hóa thế giới di nhập không theo một quy luật nào và rất khó đoán trước.

Encore une fois, l'idée de la récurrence éternelle est en jeu. On a beau faire des conjectures à propos des possibilités différentes résultant d'un changement de notre choix préexistant, on ne peut rien conclure car personne ne peut transformer ces possibilités en une réalité. Il faut finalement se contenter de ce qu'on a fait. Nos actions ne perdent pas leur signifiance parce qu'on ne sait pas si elles sont bien faites. Au contraire, nos actions gagnent plus de signifiance à cause de leur unique occurrence.

In the movie Monty Python and the Life of Brian, the main character joins an underground resistance group in the struggle against the Roman occupiers. At one point, the leader affirms that in order to truly fight the Romans, Jews need to recognize that they are very bad people. He thus asks his troops to state one good thing that the Romans ever did for the Holy Land. One guy said: “Schools?” The leader looks at him dumbfounded, then restates his question, adding “beside schools” in the end. Another soldier says “the aqueduct,” then another adds “paved roads.” Then the rest joins in with “public health care,” “welfare,” “the arenas,” “delicious Roman food” etc. Each subsequent time the leader has to ask again and again, excluding all of the aforementioned benefits at the end of his question.

Similar to the story of Israel, Vietnam has much suffered because of the French occupation. Today's animosity between Vietnamese at home and abroad is among the more visible problems remaining. Yet, we cannot negate the benefits that the collision with Europe in general, and Imperial France in particular, has brought us. Thanks to this encounter, we are among the culturally richest countries on earth. In the kitchen we are at the very top, that's for sure. The fact that we have no clue as to how such an impact could have played out differently, or not at all, is what makes its development all the more interesting.

This is why such a geographic division between North and South, this Vietnamese kitsch, is both our curse and our Grand March. I told myself, “Lead, follow, or get out of the way.”

Contenting myself with this conclusion, I boarded my flight.

Three hours later, I called my baby from the airport.

Friday, September 29, 2006

Oldboy - Điện ảnh Hàn Quốc lột xác hay phá giới?


Bài viết của Jubinell trên trang web MoviesBoOm ngày 06/11/05.

Bộ phim Oldboy là một trong những phim mà mình yêu thích nhất. Phải nói rằng phim đã thay đổi rất nhiều cách nghĩ của mình về mọi thứ. Sau đây là hai bài bình luật và phân tích sâu về bộ phim này mà mình đã viết cách đây khoảng 1 năm.



Đây là các chi tiết của phim:

Tên phim: Oldboy (Hangul: 올드보이, tạm dịch "Cậu bé già")
Năm sản xuất: 2003
Đạo diễn: Chan-wook Park [imdb|wiki]
Thể loại: Hành động, giật gân, tình cảm
Các diễn viên chính: Min-sik Choi, Ji-tae Yu, Hye-jeong Kang

Tiểu sử trên IMDB [en]
Trang web chính thức [jp]
Mục từ trên bách khoa toàn thư wikipedia [en]

Bình luận:

Nói đến điện ảnh châu Á, không ai không thể không nhắc đến các chủ đề tối kỵ, các vấn đề bị xã hội tẩy chay và không bao giờ được đưa lên màn hình. Hãy xem Bollywood của Ấn Độ làm ví dụ, chỉ gần đây thôi, "luật" cấm hôn trên màn hình mới dần được thả lỏng. Tuy nhiên đối với đa số công chúng, những cảnh "ướt át" trên màn hình vẫn thường bị coi là cấm kỵ. Ở VN thì còn phải đợi lâu hơn nữa. Có thể coi Nhật coi như là nước đã đi xa nhất, với nền điện ảnh khiêu dâm lớn nhất nhì thế giới với đủ chủng loại, mẫu mã, v.v. Đó là sex, còn về bạo lực?? Mình có thể nhắc ngay đến đạo diễn 三池崇史 [en|jp] (Takashi Miike) với các bộ phim rùng rợn và tởm lợm đến phát khùng như "殺し屋1" (Sát thủ số một), "ビジタQ" (Người khách Q), và "オーディション" (Buổi phỏng vấn). Miike có die-hard fan ở Nhật và cả nước ngoài, và phim "Buổi phỏng vấn" vừa được totalfilm bầu vào danh sách 50 phim rùng rợn nhất của mọi thời đại.

Ở Hàn Quốc thì sao? Dân VN thì rất quen với các bộ phim tình cảm ướt át nhiều tập rất rập khuôn và ăn tiền của HQ. Cốt truyện y chang nhau: chàng yêu nàng, nàng yêu chàng, hoặc yêu ai khác, chàng bị tông xe, hay bị 1 bệnh bất đắc kỳ tử (máu trắng, tim, phổi v.v.) nàng phải hiến máu hay hiến tim cho chàng. Sau 125 tập, chàng bắt đầu tỉnh dậy và tìm lại cho mình cuộc đời. Sau 250 tập, chàng đã lại biết yêu nàng. Nhưng đã hết đâu?? Bố mẹ chàng bắt đầu phản đối kịch liệt quyết định của chàng lấy 1 cô gái bị dị tật như nàng. Vượt qua bao nhiêu khó khăn, chàng vẫn quyết tâm bù đắp cho nàng. Rồi sẽ ra sao? Mời quý vị xem tiếp phần 2 sẽ được phát vào năm sau.

Vào trong bối cảnh đó, phim Oldboy được xem là một sự lột xác hoàn toàn về cả triết lý lẫn cách thể hiện. Có thể bạn đã xem Oldboy, và cho rằng nó không phải là phim đầu tiên phá lệ, và có thể bạn đúng, vì tôi rất ghét phim HQ cho nên không tìm hiểu nhiều để chứng minh cho những gì mình đã nêu. Nếu là vậy, xin cho xin lỗi trước. Còn nếu bạn chưa xem, tôi xin báo là phim sẽ làm thay đổi hoàn toàn cách nghĩ của bạn về phim châu Á (nếu bạn chưa xem phim Nhật dạng của Takashi Miike). Tốt nhất là bạn nên ngừng đọc thread này và đi xem nó đi. Tôi sẽ cố không để lộ chi tiết của bộ phim, nhưng tôi không đảm bảo là bạn sẽ không đoán ra.

MINOR SPOILER AHEAD...

Điều thứ nhất làm cho tôi nhảy sựng lên khỏi ghế của mình chính là cốt truyện táo bạo và cực kỳ nguyên bản của phim Oldboy. Tôi phải nói rằng ngoài Memento, Saw và the Usual Suspects, Oldboy có cốt truyện cuốn hút thôi ngay từ những giây đầu tiên nhất, và một đoạn kết gây sốc nhất! Điều thứ hai là mức độ bạo lực và khiêu dâm của phim khá cao (có thể mức khiêu dâm không cao lắm, nhưng sau khi xem phim bạn sẽ hiểu tôi muốn nói gì). Điều thứ ba là các cảnh bạo lực và khiêu dâm của Oldboy không giống với Hollywood...bạn có thể nhớ Chuck Norris [imdb|wiki] và Sylvester Stallone [imdb|wiki] cầm AK47 trong "Missing in Action" và "Rambo: First Blood Part II" và bắn gục hàng trăm lính VN mà không đổ một giọt mồ hôi, hay bạn có thể xem Jamie Pressly [imdb|wiki] làm tình với hết anh này đến ông kia một cách khó hiểu trong "Poison Ivy: The New Seduction." Nhưng trong Oldboy, bạo lực không tràn lan mà tập trung, và rất "khó nuốt" vì nó cận cảnh quá. Bạo lực cũng không phải nổ bồm bộp như bắp rang như trong các phim Hollywood, mà được che chắn và bảo vệ, và được cho ra vào đúng lúc bạn không nghĩ đến. Các cảnh tình dục cũng vậy, không tràn lan, nhưng lại táo bạo hơn. Quan trọng nhất, bạo lực và tình dục trong Oldboy có 1 mục đích chứ không phải vô vọng như các phim mainstream của hollywood. Nhất là tình dục, sau khi bạn xem hết phim bạn sẽ hiểu tôi nói gì. Bạn sẽ thấy shock, có thể thán phục, có thể ghê rợn, như chắc chắn là bạn sẽ bị sốc!

Điều thứ tư là triết lý của phim Oldboy khá thuyết phục. Có một ít của Khổng Tử, của đạo Phật, của thuyết sinh tồn đan quyện vào nhau. Để nêu sơ một ví dụ, Oh Dae-Su thường hay nói: "Nếu bạn cười thì cả thế giới sẽ cười với bạn. Nếu bạn khóc thì bạn sẽ khóc một mình," câu này có hàm ý gì? Theo triết học phương Đông thì ta nên hòa hợp với thế giới quanh ta để sống còn. Tuy nhiên, câu nói này lại kèm theo một ẩn ý sâu xa về một cuộc sống vô nghĩa và tuyệt vọng mà triết học gia thế người Pháp Albert Camus [en|fr] đã dày công phân tích (trên đường đi tìm chân lý, bạn sẽ phát hiện ra rằng thế giới này vô nghĩa, nhưng từ bỏ nó đồng nghĩa với việc từ bỏ các mối quan hệ và gia đình, bằng hữu hay giai cấp để một mình tự tạo một ý nghĩa mới, một con đường đầy chông gai và gian khổ đến nỗi nhiều người sẽ "khóc một mình," để rồi đầu hàng và trở về với thế giới xô bồ kia). Các câu thơ, câu văn Hàn Quốc đọc nghe rất "mát tai" (mặc dù là tôi xem bản tiếng Anh đã thấy rất logic rồi, hiểu tiếng HQ chắc chắn sẽ hay hơn). Đó là một điều rất đáng quý: một bộ phim mà cơ thể là Tây nhưng tâm hồn lại là ta! Tôi chỉ mong nền điện ảnh VN sẽ phát triển theo hướng cân bằng này.

Điều thứ năm, và là twister (đoạn giật?) của phim, tôi sẽ không tiết lộ cho các bạn. Nhưng nó làm đảo lộn tất cả các giá trị truyền thống của gia đình và con người châu Á, đảo lộn luôn cả các giá trị đó ở châu Âu. Thông điệp của phim dành cho bạn, nói ra mà không có kèm phim đi theo, là một thông điệp điên rồ, và nếu không có phim, bạn sẽ nhổ vào nó và ngoành mặc bước đi.....Nhưng bộ phim Oldboy nó đặc biệt như vậy, nó dám chen ngang vào đó một thông điệp láo lếu, mất dạy mà không sợ bị mất khán giả. Bởi vì thông điệp đó đẵ được truyền đạt một cách rất thuyết phục, rất hợp lý, và rất "con người với con người." Dù bạn có khó tính đến đâu cũng không thể không mủi lòng và tự đặt cho mình các câu hỏi: "Liệu có thể...?" "Liệu có phải là sai...?"

Điều thứ sáu, và cũng là điều cuối cùng, là nhạc phim. Phim hay mà nhạc dở thì cũng như là ăn bánh phở thơm nhưng nước mặn chát. May mắn cho ta, Yeong-wook Jo [imdb] đã tạo nên một không khí lãng mạn và giật gân tuỳ vào lúc cần thiết của phim. Trích đoạn bản giao hưởng "Bốn mùa: Mùa Đông" của Vivaldi, kết hợp với các điệu valtz theo kiểu Chopin, lâu lâu lại được đổi tông bằng những khúc nhạc điện tử hiện đại làm cho ta có một cảm giác lâng lâng như một cành hoa giữa một cánh đồng rộng lớn: uốn lượn và được đưa đẩy tùy theo chiều gió. Lại một lần nữa, Oldboy cho thể sự kết hợp hài hoà giữa tây và ta, giữa cổ điển và hiện đại. Và nó làm cho phim phong phú hơn và ít bị một chiều hơn.





Phân tích sâu:


Chú ý: Xin ngừng đọc nếu bạn không muốn mất vui khi xem phim.

MAJOR SPOILER AHEAD...



Mình khá ngạc nhiên khi thấy trong diễn đàn có nhiều bạn cho rằng thực ra thì cuối cùng chả có sự loạn luân nào, rằng Mido đã biết Oh Dae Su là cha mình và Oh Dae Su cũng vậy. Khi nàng nói "sarang heyo...oh dae su" nàng muồn nói "Con Yêu Cha" Và Oh Dae Su thì yêu Mido đúng như 1 người cha v.v v.v.

1) Mình tự hỏi có bạn nào rành tiếng Hàn để biết xem sarang heyo có thể có nghĩa rằng con yêu cha được không? Hay tốt hơn hết là nếu bạn biết tiếng Hàn, chắc bạn sẽ rành cách xưng hô em-anh, con-cha tương tự như tiếng Việt. Về đoạn cuối của phim, có khi nào Miđo hay Oh Dae Su đổi cách xưng hô từ em-anh sang con-cha? Biết được chi tiết này sẽ làm cho kết cục dễ hiểu hơn.

2) Có một số bạn nêu ra rằng khi Oh Dae Su gọi điện cho Mido thì Mido đã biêt sự thật, rằng nàng biết nhưng không dám đối mặt với sự thật. Bạn nêu lên cách gọi thân mật của Oh Dae Su đối với Mido, và đôi cánh tặng cho Mido. Giả thuyết này có thể đúng, nhưng mình có một số vấn đề sau:

a) Cách gọi thân mật của Oh Dae Su cho Mido là gì? Nó có phải giống như "baby" của tiếng Anh mà có thể dùng cho cả con-cha và người yêu?

b) Mido cũng đã bị thôi miên bởi Woo Jin đến mức độ không biết gì về quá khứ của mình (chắc chắn Woo Jin phải làm vậy, nếu không làm sao có thể nuôi được Mido mà không làm cho cô bé thắc mắc về cha mẹ của mình) Hoặc nếu Mido không bị thôi miên thì chắc chắn phải tại vì nàng không nhớ gì hết. Nếu vậy thì nàng ta sẽ càng không hiểu đôi cánh kia có ý nghĩa gì.

c) Woo Jin là một tay xảo quyệt nhưng luôn kiểm soát được tình hình. Trong suốt phim ta không bao giờ thấy anh ta có dấu hiệu mất kiểm soát trừ đoạn tự vẫn. Vậy nếu như anh ta nắm quyền sinh sát Oh Dae Su trong tay, cho Oh Dae Su quyền được sống và Mido quyền được không biết, mà Mido lại bằng một cách nào đó biết được thì phải chăng cái kế hoạch trả thù của Woo Jin thực ra không hoàn hảo như ta nghĩ? Mình không tin được vào điểm này. Nếu Woo Jin đã đồng ý không cho mở hộp mà Mido vẫn biết được sự thật thì chẳng lẽ cuối cùng anh ta chỉ là 1 tên hậu đậu thích vẽ vời??

3) Khi Oh Dae Su đến gặp nhà thôi miên, Oh Dae Su muốn gì? Bạn nói muốn quên, nhưng quên gì?? Nhà thôi miên đã nói: "Oh Dae Su mà biết được bí mật sẽ chết đi" vậy bí mật đó là gì? Chắc chắn phải là mối quan hệ cha con giữa Oh Dae Su và Mido. Từ đây ta suy ra được 2 điểm quan trọng:

a) Mido phải chưa biết được bí mật đó. Nếu Mido đã biết rồi thì Oh Dae Su còn muốn quên nó để làm gì? Chàng ta đã cắt lưỡi để Mido không thể biết, vậy nếu Mido đã biết thì chàng ta thà tự vẫn cho rồi. Hơn nữa, dù cho chàng ta đổi ý muốn quên thì Mido lúc nào cũng có thể kể lại cho chàng biết, vậy thì thôi miên để làm gì? Và cuối cùng, giả sử như nàng Miđo về sau sẽ cẩn thận không để lộ bí mật này, thì nàng ta phải biết Oh Dae Su đi thôi miên. Vậy tại sao nàng lại hỏi: "Anh vừa ngồi nói chuyện với ai vậy?"

b) Vậy coi như Mido chưa biết bí mật. Vậy việc Oh Dae Su đi thôi miên nói lên điều gì về cách nghĩ của anh ta? Theo mình, anh ta muốn bỏ lại sau lưng cái nhân cách người cha mà anh ta vừa tìm ra, để yêu Mido chỉ như 1 người bạn trai. Tại sao? Ta hãy xem, nếu Mido không biết được bí mật, vậy Mido sẽ tiếp tục yêu Oh Dae Su như nữ-yêu-nam sau khi anh ta bị thôi miên. Oh Dae Su biết điều này. Anh ta có quyền lựa chọn, nếu anh cho rằng mối quan hệ cha-con quan trọng hơn, thì anh ta sẽ không đi thôi miên và ở lại chăm sóc cho Mido như 1 người cha. Nhưng anh ta đã chọn quên đi tư cách người cha...vậy anh ta đúng là loạn luân theo phong tục tập quán của người châu Á (và cả châu Âu!).

4) Lý do cuối cùng mà mình nghĩ tình yêu giữa Oh Dae Su và Mido đúng là tình yêu nam nữ là từ 1 câu nói của Woo Jin: "Tôi và chị tôi đã biết tất cả, vậy mà chúng tôi vẫn yêu nhau. Liệu các người cũng có thể như vậy chăng?" Đạo diễn cho vào câu nói ấy để làm gì nếu cuối cùng tình yêu của Dae Su và Mido chỉ làm cha-con? Hơn nữa, ta thấy câu chuyện của Woo Jin và chị hắn ta là một câu chuyện loạn luân với kết cục là cả 2 đều chết: chị Woo Jin chết trước, Woo Jin chết sau. Sau cùng, người đã gây ra 2 cái chết này chính là Oh Dae Su. Theo một khía cạnh nào đó, Woo Jin đã tha chết cho Oh Dae Su vào giờ chót chắc là vì anh ta nghĩ câu chuyện của Oh Dae Su cũng tội nghiệp như câu chuyện của chính anh ta...và anh ta mong muốn Oh Dae Su sẽ chuộc tội đã giết 2 người yêu nhau bằng cách TIẾP TỤC câu chuyện của họ, bây giờ giữa Oh Dae Su và Mido. Oh Dae Su quyết định tiếp tục sống chính là lời nói "Tôi đồng ý!" với sứ mạng mà Woo Jin đã phó thác cho anh. Woo Jin, và sau này là Oh Dae Su, muốn chứng minh cho thế giới rằng tình yêu thực sự sẽ vượt qua tất cả các ranh giới của con người và sống mãi từ thế hệ này sang thế hệ khác.


Monday, September 25, 2006

Sunday, September 24, 2006

About Me

Hi everybody. I'm just a kid trying to figure all of this out. I'm also a loser, a freak, a pervert and a tool. If you can cross the barrier that separates the sane from the wise, then I'd love to meet you.

Bonjour à tous je m'appelle universellement Jubinell. Bref, j'ai tombé amoureux avec la langue française depuis que j'ai vu le film Léon réalisé par Luc Besson. Un dernier avertissement je suis obsédé avec tout ce qui concerne la France donc si c'est vous barrez-vous loin de moi le plus vite possible (;

Ê xin chào mọi người tên tôi là Jubinell, hay còn gọi tắt là Jube. Một vài lời giới thiệu: tôi rất lười, thậm chí còn lười hơn Nôbita nữa. Tôi thích nhất là chơi điện tử và xem phim. Tôi ghét nhất là nghĩ về tương lai, về cuộc sống hay về con người gì đó.

皆さん今日は.私はJubinellです。饂飩は大丈夫です。でもベトナムの料理は大好きです。宜しくお願いします!

Wednesday, September 20, 2006

blog rationale (English)

This post is to give you a general idea about who I am, and what I am going to post in this blog. Expect this rationale to constantly undergo modifications as time goes along and new interesting issues come up.

I'm universally known across the net as Jubinell. Some times I'm also known as danorma5, but now the two have merged into one. I'm a college student studying in the US. I hate the US. I pretend to be politically active but at the bottom of things, I'm just dogmatically liberal, anti-imperialist, anti-US and anti-protectionist. I would love to argue with you about the nature of things, but for now, let's leave my political ideals as they are.

I speak three languages more or less fluently: Vietnamese, my native tongue; English, my educational medium; and French, my entertainment / hobby / obsessive-compulsive-you-could-call-it language. I'm also madly in love with Japan. I have started taking Japanese lessons. But it will be long until I can fully communicate myself in 日本語.

Therefore, this blog will be expressed most of the time in one, or some combination, of these four languages.

I have three main in-depth interests: food, movies, and music. I will frequently post very specific topics in these three areas. The food posts will really start when my digital camera arrives. The movie section is what excites me the most. I'm hoping to cover a wide range of films, mostly towards the independent / unknown side of cinema. The music stuff contains discussion of tab, in-depth music theory...music history, worshipping the piano and the guitar etc. In addition, I'm also very interested in current news, politics/economics and pretty much anything that concerns the three countries with which I'm madly in love.

In all, I will try to narrow down and be extremely specific and technical in the aforementioned subjects, as to keep the content worthwhile and beneficial to the public. But nobody can live without everyday life rants, so expect some amount of senseless posts that just sounds like they're coming from a 13-year-old.

That is all. Have fun blogreading.

Cultural post-modernism applied to blogs

I am culturally post-modernist. I value all points of view across the globe equally; and I advocate free, unbiased flow of information. Wow, big, meaningless words! But what it really boils down, for a blog, is respect for originality. It can be summed up in the following principles:

1. I write in the original language: This simply means that I ideally discuss French topics in French, Vietnamese topics in Vietnamese, etc. I don't always do so. For example, discussing a popular American movie in English is very pointless. Since such information is without doubt everywhere on the internet, such a post would violate my beneficial-to-the-public principle.

2. I write from the original point of view. This means that I tackle topics in their entire cultural context. Speaking about la crise des banlieues en France with an American political-correctness attitude would result in statements like "Why don't French people have affirmative action? That's like the most basic principle of cultural respect." An average French person would toss that argument down the drain.

3. I write with the original terms. This means quoting titles, names, words, expressions, links in their original language form. Romanization/anglicization can be added after for clarificative/pronounciation purposes.

These are, for me, the most important aspects of being a conscious and responsible blogger/person. How do these principles play out in my life? Well, for example I have been learning French lifelessly and without purpose for most of my high-school years. Then I came across a movie in English called "Léon" and was immediately sucked into it. The movie inspired me to learn French in a more serious way, to familiarize myself with the French culture, and eventually to live in France for half a year for a full language immersion. A similar process has just begun for me with Japanese, inspired by a quasi-obsession with the very-cute 小澤マリア (Maria Ozawa). Let's see how far I'll burden myself with this infatuation (:

What does it mean for you readers? Ideally, I would like you to follow this very same practice for yourself, but I know that doing so requires time and energy, two things made obsolete in the modern world by online translators and stripped naked by the American cultural invasion. Give it what you can. Start with step 3, then then work your way up. Notice the parameter I chose was language, you are welcomed to modify this to whatever you want. For example, if you choose "Stanley Kubrick" as the origin of your obsession, you can start by defining things in Kubrick's terms, watch all of his movies, then argue from Kubrick's point-of-view, look up secondary and tertiary sources on Kubrick, etc. Before long, you will be a Kubrick-expert, speaking fluently in Kubrician.

There it goes for cultural post-modernism. We, the 21st-centurians, control the key to the future. The question is, which door do we want to open up for the next generation? Bloggers of the world, unite!!!